Chàng trai 22 tuổi và những chuyến đi “đánh đổi nỗi buồn”

Thứ năm, 09/04/2026, 11:45 GMT+7

Từ một lời kêu gọi đơn giản, Phúc - chàng trai 22 tuổi, đã mang hàng trăm phần quà lên Tà Xùa, trao tận tay trẻ em vùng cao.

Không có một cột mốc rõ ràng để bắt đầu, chỉ là tình yêu thiên nhiên âm ỉ lớn dần theo năm tháng. Với Phúc, những bức ảnh ban đầu đơn giản chỉ là cách “gói ghém kỷ niệm”. Nhưng rồi, chính những khoảnh khắc ấy lại chạm đến cảm xúc của người xem, trở thành động lực để cậu tiếp tục kể thêm nhiều câu chuyện về những vùng đất mình đi qua.

 

Hành trang mang nặng trách nhiệm 

 

Trong rất nhiều nơi đã đi qua, Tà Xùa là một dấu mốc đặc biệt. Đây không đơn thuần là một chuyến đi chơi, mà là một hành trình của trách nhiệm và tình người. Hành trang của một chàng sinh viên trẻ khi ấy không chỉ là máy ảnh hay quần áo để check-in, mà là nặng trĩu sách vở, quần áo và đồ chơi cho trẻ em vùng cao.  


Lần đầu tiên, Phúc tự đặt lên vai mình một trọng trách lớn lao: Người đứng ra kêu gọi quyên góp và trực tiếp trao tận tay những món quà nhỏ đến với các em nhỏ tại điểm trường xa xôi. 


Chỉ trong vòng một tuần kêu gọi, Phúc đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của mọi người với số lượng quà tặng vượt ngoài mong đợi. Hai thùng quần áo lớn, đủ sách vở và bút thước cho 4 lớp tiểu học cùng hàng loạt bánh kẹo, gấu bông đã theo chân cậu vượt qua những cung đường đèo dốc.  


Hành trình lên Tà Xùa vì thế cũng trở nên khác biệt. Không chỉ là những cung đường, những điểm check-in, mà còn là áp lực vận chuyển, sắp xếp, đảm bảo mọi thứ đến đúng nơi, đúng người. Nhưng khi những món quà được trao tận tay, khi những ánh mắt trẻ thơ sáng lên, mọi mệt mỏi dường như tan biến. “Vui vì những món quà đến đúng người nhận. Và vui vì mình góp được một phần nhỏ vào niềm vui của các em” - Phúc bộc bạch. 

Phúc trao quà cho trẻ em vùng cao trong chuyến đi Tà Xùa. Ảnh: NVCCPhúc trao quà cho trẻ em vùng cao trong chuyến đi Tà Xùa. Ảnh: NVCC

Bên cạnh hoạt động thiện nguyện, Tà Xùa còn là nơi Phúc thực sự chạm vào linh hồn của văn hóa bản địa. Thay vì lướt qua những điểm tham quan nổi tiếng, cậu chọn dừng lại để học cách nhuộm vải chàm, vẽ họa tiết sáp ong cùng những người thợ thủ công lành nghề. Phải tự tay làm, Phúc mới hiểu được sự kỳ công, vất vả và cả sự kiên trì của những người đang từng ngày bảo tồn nét đẹp truyền thống dân tộc. 

Phúc check-in giữa khung cảnh Tà Xùa (huyện Bắc Yên, Sơn La). Ảnh: NVCCPhúc check-in giữa khung cảnh Tà Xùa (huyện Bắc Yên, Sơn La). Ảnh: NVCC

Câu chuyện mà Phúc mang về không chỉ là những bức ảnh đẹp, mà là hơi thở của văn hóa, là lòng tự hào về di sản quốc gia. Qua đó, chàng trai trẻ mong muốn những người theo dõi mình sẽ có một cái nhìn sâu sắc hơn về du lịch: đó là sự kết nối, là sự thấu hiểu và là trách nhiệm bảo tồn những giá trị xưa cũ giữa dòng chảy hiện đại.

 

“Thứ mình đánh đổi nhiều nhất chính là nỗi buồn”

 

Trước khi những chuyến rong ruổi bắt đầu, Phúc tự nhận diện cuộc sống của mình bằng hai chữ “đơn điệu”. Đó là nhịp sống quen thuộc của một sinh viên, nơi những buổi đến lớp và áp lực deadline chiếm trọn phần lớn thời gian.


Nhưng rồi, những thước phim về thiên nhiên Việt Nam, những hình ảnh về núi rừng, biển cả, những cung đường uốn lượn giữa mây trời… đã dần gieo vào cậu một cảm giác thôi thúc. Không phải là sự ganh tị, mà là một khao khát được tận mắt chứng kiến, được đứng ở đó, được cảm nhận bằng tất cả giác quan.


Và thế là Phúc bắt đầu đi. Ban đầu, những chuyến đi chỉ đơn giản là để thỏa mãn sự tò mò và tình yêu thiên nhiên. Những bức ảnh được chụp lại chỉ là cách cậu lưu giữ ký ức. Nhưng chính sự chân thật trong từng khung hình lại vô tình chạm đến cảm xúc của người xem. Từ đó, cậu bắt đầu hành trình xây dựng kênh cá nhân để chia sẻ những hình ảnh về nơi mà cậu đã đi qua.


Khi được hỏi đã phải đánh đổi điều gì để bước chân đi xa, Phúc chỉ nhẹ nhàng nói: “Thứ mình đánh đổi nhiều nhất chính là nỗi buồn”. Trong khi nhiều người e ngại việc đi nhiều sẽ làm mất đi cơ hội thăng tiến hay sự ổn định, Phúc lại có một cái nhìn rất khác. 

Phúc check-in trên cung đường xuyên đảo Cát Bà (Hải Phòng). Ảnh: NVCCPhúc check-in trên cung đường xuyên đảo Cát Bà (Hải Phòng). Ảnh: NVCC

Tại phố thị chật chội, nơi con người đôi khi quên mất cách hít thở sâu, Phúc chọn lên núi để tìm lại sự cân bằng. Cậu sẵn sàng rời bỏ sự tiện nghi để đổi lấy cảm giác thấy mình nhỏ bé nhưng tự do dưới bầu trời đầy sao, điều mà ánh đèn thành phố chẳng bao giờ có thể mang lại. Sự tự do ấy không đến từ việc trốn chạy thực tại, mà đến từ việc đối thoại sâu sắc với bản thân trong những chuyến độc hành. 

Phúc trong chuyến khám phá bãi đá tại đảo Cù Lao Chàm (Quảng Nam). Ảnh: NVCCPhúc trong chuyến khám phá bãi đá tại đảo Cù Lao Chàm (Quảng Nam). Ảnh: NVCC

Với Phúc, đi một mình hay đi cùng bạn bè đều mang lại những tầng cảm xúc riêng biệt, nhưng quan trọng nhất vẫn là cách ta tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc, để trái tim luôn được lấp đầy bằng những gam màu rực rỡ của thiên nhiên thay vì những mảng màu xám xịt của sự cô đơn phố thị.

 

“Đi hết mọi ngóc ngách của Tổ quốc”

 

Không phải mọi chuyến đi đều nhẹ nhàng và đầy cảm hứng. Có những hành trình buộc con người phải đối diện với nỗi sợ và Hà Giang là một trải nghiệm như thế đối với Phúc.


Trước ngày khởi hành, cậu gặp vấn đề về sức khỏe. Cùng lúc, tin tức về một vụ tai nạn xe khách trên chính tuyến đường mình sắp đi khiến nỗi lo càng lớn hơn. Thế nhưng, sự mong đợi suốt một tháng trời đã lấn át nỗi sợ hãi. Phúc vẫn quyết định lên đường, mang theo cả sự lo lắng và khát khao chinh phục cháy bỏng.


Thử thách thực sự đến khi nhóm di chuyển bằng xe máy trong đêm lên Lô Lô Chải. Sương mù dày đặc, nhiệt độ xuống thấp, tầm nhìn gần như bằng không. Một bên là vách núi, bên kia là vực sâu chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá rất đắt.


“Lúc đó mình không thấy gì trong làn sương cả, nếu sơ suất có thể lao xuống vực bất cứ lúc nào” - cậu hồi tưởng lại với vẻ chưa hết bàng hoàng. Khoảnh khắc trở về homestay an toàn không chỉ là sự may mắn, mà là một sự thức tỉnh về giới hạn của bản thân và tầm quan trọng của việc chuẩn bị kỹ lưỡng. Những va vấp ấy không làm Phúc chùn bước, ngược lại, chúng mài dũa một chàng sinh viên trở nên kiên nhẫn hơn, biết lắng nghe cơ thể mình và tôn trọng thiên nhiên hơn.

Phúc tại đỉnh Phu Sa Phìn trong hành trình trekking đầu tiên. Ảnh: NVCCPhúc tại đỉnh Phu Sa Phìn trong hành trình trekking đầu tiên. Ảnh: NVCC

Gần đây, Phúc bắt đầu thử sức với leo núi - một dạng trải nghiệm “khó” hơn cả về thể lực lẫn tinh thần. Đỉnh Phu Sa Phìn là cột mốc đầu tiên. Sau một ngày leo núi, trong trạng thái đói và lạnh đến kiệt sức, cậu gần như không còn nghĩ được gì. Nhưng rồi, khi ngước lên bầu trời và nhìn thấy vô số vì sao dần hiện ra qua làn sương mỏng, mọi cảm giác mệt mỏi bỗng chốc được thay thế bằng một niềm hạnh phúc rất khó gọi tên. Đó không phải là niềm vui ồn ào, mà là một sự bình yên sâu sắc.


Sau tất cả những chuyến đi, điều thay đổi lớn nhất ở Phúc không phải là số nơi đã đến, mà là cách cậu nhìn nhận cuộc sống. Kiên nhẫn hơn, cởi mở hơn, và biết trân trọng những điều giản dị. Có lẽ, điều khiến hành trình của Phúc trở nên đặc biệt không nằm ở việc cậu đã đi bao xa, mà ở cách cậu đi và cách cậu mang những gì mình nhận được từ mỗi chuyến đi để chia sẻ lại với người khác.


Cậu đã đi qua đủ các vùng miền từ Bắc chí Nam, nhưng tham vọng “đi hết mọi ngóc ngách của Tổ quốc” vẫn luôn cháy bỏng. Câu chuyện của Phúc là minh chứng cho việc: tuổi trẻ là để dấn thân.

Người viết : Bích Trâm

Copyright © 1997-2018 Dulichvietnam.com.vn