banner tin tức   banner tin tức

Huỳnh Thanh Thảo - Hành trình thử sức chính mình

Ngày đăng: 23-11-2018
“Có thể tất cả sẽ hoài nghi về những gì bạn nghĩ, những điều bạn làm nhưng tôi tin chỉ có bạn mới hiểu được bạn cần gì, muốn gì, mong gì ở cuộc đời này…”


Từ lâu “đi phượt” đã không còn xa lạ với những ai có niềm đam mê khám phá, mỗi người có mỗi lý tưởng khác nhau và phương tiện di chuyển cũng vô cùng đa dạng. Điểm chung của những người “đi phượt” là phải có đủ điều kiện về thời gian, sức khỏe và… một chút máu liều.

Trên hành trình của cuộc đời hẳn bạn đã từng mong muốn và hoạch định cho mình những kế hoạch vĩ mô? Tôi thì chỉ ước mình có thể hoàn thành “những điều nhỏ nhoi” ở cuộc sống vô thường này mà thôi. Bản thân tôi may mắn có mặt trên cõi đời này, may mắn có được một đôi tai để lắng nghe những âm thanh trầm bổng, may mắn có được một “cửa sổ tâm hồn” để nhìn ngắm mọi vật xung quanh. Tôi nghĩ mình chỉ “thiếu” một chút thôi về sức khỏe, thiếu một chút những mảnh xương nguyên vẹn. Nhưng đó không phải là thứ làm cho tôi bận tâm và đó cũng không thể ngăn cản con đường khẳng định giá trị của mình.
 
Đi phượt thử sức chính mình
 
“Thử sức chính mình” – là hành trình mà tôi ao ước thực hiện từ rất lâu mà chưa có cơ hội hoàn thành. Có ai đó đã từng nói: “Có thể tất cả sẽ hoài nghi về những gì bạn nghĩ, những điều bạn làm nhưng tôi tin chỉ có bạn mới hiểu được bạn cần gì, muốn gì, mong gì ở cuộc đời này…”
 
Đi phượt thử sức chính mình

Vâng! Tâm nguyện du xuân bằng xe máy từ Sài Gòn ra Đà Nẵng hoàn thành được 75%. Thú vị lắm ạ! Bởi lẽ, với người khỏe mạnh thì việc đi xe máy đến bất kì nơi nào cũng dễ dàng, thuận lợi. Còn với một cô bé mà trong cơ thể chỉ ghép toàn những “mảnh xương thủy tinh mong manh” thì việc đi xe máy suốt đoạn đường dài là vô cùng mạo hiểm. Tôi vẫn biết là mình lì, liều và gan lắm nhưng khao khát muốn thử sức chính mình và cũng để mọi người có cái nhìn khác hơn với người khuyết tật đã thôi thúc tôi quyết tâm thực hiện cho bằng được chuyến đi phượt (tất nhiên phải có sự hỗ trợ đắc lực của hai người bạn đồng hành rất đặc biệt cũng “can đảm” không kém).
 
Cuộc du xuân khởi hành vào sáng mùng bốn Tết, chúng tôi xuất phát từ Gò Vấp (Tp HCM) men theo QL1A. Phải thừa nhận rằng đoạn đường Đồng Nai khá dài, đi mải miết mà vẫn chưa thấy chân trời mới. Đến tận chiều muộn, khi hoàng hôn vừa trải dài phóng tầm mắt, tôi thoáng thấy tấm bảng “Địa phận Thành phố Phan Thiết”, không cần nói cũng biết chúng tôi mừng đến thế nào. 
 
Đi phượt thử sức chính mình

Chúng tôi thuê phòng ngủ lại ở Tp. Phan Thiết một đêm. Sáng ra tiếp tục di chuyển đến Tp. Nha Trang. Thành phố biển Nha Trang chào đón chúng tôi với sự nhiệt thành và đầy hoan hỷ. Ở đây, chúng tôi nghỉ lại tại gia đình của một thành viên trên diễn đàn khuyết tật mà tôi may mắn được quen từ trước.
 
Vì thể trạng xương của tôi rất dễ gãy nên hành trình phượt chỉ chạy với vận tốc 40 km/h, 100 km/ngày, tốc độ “rùa bò” cũng có cái thú vị riêng vì cứ mỗi chặng dừng chân lại được thong dong nghỉ ngơi, chụp ảnh. Trong khuôn khổ bài viết ngắn ngủi này tôi xin không kể chi tiết từng nơi tôi ghé đến, từng con người tôi có duyên hạnh ngộ, mà tôi chỉ xin dành trọn vẹn bài viết này cho cái hành trình đặc biệt của những con người lập dị.
 
Đi phượt thử sức chính mình

Hành trình “Thử sức chính mình” của chúng tôi rong rủi vỏn vẹn 10 ngày, nhưng là 10 ngày với biết bao kỉ niệm trên những chặng đường mà đoàn đặt chân đến. Cái nắng, cái gió cùng những cơn khát và cả những nỗi lo không tên vẫn không làm đoàn nản chí, bởi song hành bên tôi có những con người lặng thầm giúp sức, hoan hỷ về tinh thần lẫn vật chất để đoàn hoàn thành hành trình một cách thuận lợi. Nhớ lắm chứ sự ân cần, niềm nở của những con người mộc mạc, những buổi đi chơi cùng những “thổ địa” vui tính, nhiệt tình ở các trạm dừng chân. 
 
Đi phượt thử sức chính mình
 
Hành trình “Thử sức chính mình” tạm khép lại tại cột mốc Đà Nẵng. Song, dừng lại không phải vì ngại khó, ngại khổ hay lòng người nản chí, mà dừng lại là để bảo đảm sức khỏe, để tiếp tục kiếm tìm những giá trị đích thực ở cuộc sống tươi đẹp này. 
 
Đi phượt thử sức chính mình

Và bây giờ tôi có thể tự tin khẳng định một điều: “Dù bạn là người khuyết tật hoặc không khuyết tật thì bạn đều có quyền lựa chọn mục đích sống ý nghĩa cho bản thân mình theo cách mà bạn muốn” và những mảnh thủy tinh dù nó có mong manh thật đấy nhưng không hề dễ vỡ đâu, bởi nó đang được nâng niu trong tình thương mến của biết bao người.
 
Huỳnh Thanh Thảo (Én Nhỏ)
Ảnh: Huỳnh Thanh Thảo

Bên bàn Biên tập:


Huỳnh Thanh Thảo - cô gái mang trong mình di chứng chất độc màu da cam và bệnh xương thủy tinh từ khi mới lọt lòng. Thế nhưng nhiều năm qua, Thảo vẫn luôn giữ nghị lực sống phi thường, thậm chí đã và đang trở thành người truyền cảm hứng, truyền năng lượng tích cực đến nhiều người khác. Niềm hạnh phúc bé nhỏ của cô gái là góp chút công sức cho đời, ươm mầm những tài năng nhỏ hiếu học. Mặc dù khác biệt và thiệt thòi hơn những người khác, nhưng chưa bao giờ Thanh Thảo cảm thấy tự ti, và hành trình “phượt - thử sức chính mình” nói trên chính là để cô chứng minh cho mọi người thấy được điều đó. 
 
Hy vọng rằng, mỗi người sau khi đọc được những dòng tâm sự này của Thảo, sẽ được truyền cảm hứng và càng quyết tâm hơn để thực hiện được những điều mà chính mình đã ấp ủ suốt nhiều năm qua. 

Cùng chuyên mục
Xem theo ngày:
Sự kiện

Sắp diễn ra "Sắc màu hội tụ doanh nhân du lịch Việt Nam 2019"

Ngày 6/9/2019 sẽ diễn ra chương trình Sắc màu hội tụ doanh nhân du lịch Việt Nam 2019. Dự kiến sẽ có sự tham gia của khoảng 1.000 tổng giám đốc, giám đốc doanh nghiệp (CEO) lữ hành của ba miền Bắc, Trung, Nam. Chương trình nằm trong khuôn khổ những hoạt động chào mừng Hội chợ du lịch quốc tế TP.HCM (ITE) năm 2019.
Sắp diễn ra "Sắc màu hội tụ doanh nhân du lịch Việt Nam 2019"